Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Quê hương và tuổi thơ

Bài viết của: Lê Minh Dung
Quê tôi xa lắm, chắc nhiều bạn chưa từng nghe tên Sông Diêm, vâng tên nó thật bình dị và mộc mạc như những người phu làm muối cho Thực Dân Pháp ở vào nửa đầu thế kỷ trước. Tính là sông Diêm nhưng thực ra chỉ là một trong những nhánh nhỏ của Sông Hồng, đoạn cuối trước khi đổ ra biển Đông, cửa biển Diêm Điền, Thụy Anh, Thái Bình.



Vậy mà với tôi, con sông Diêm là bao nhiêu yêu thương, bấy nhiêu nhung nhớ, bởi nơi ấy có cái bến đò nơi gắn bó bao nhiêu kỷ niệm của tuổi thơ, đấy là bến đò Hạ-Đồng làng tôi các bạn ạ đấy.

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Từ bài thơ gây chấn động dư luận và “đêm trước đổi mới”

Cách đây tròn hai mươi năm, mùa xuân năm 1986, trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI, bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải đăng trên báo Tiền Phong đã gây xôn xao dư luận cả nước.
Bài thơ được nhiều bạn đọc đánh giá là "trái bom" là "ngòi nổ" đã được châm mồi, có sức công phá lớn, đột phá mạnh góp phần phá vỡ cái bảo thủ trì trệ, thêm một tiền đề tạo nên Cái Mới tiến bộ, thể hiện ở công cuộc Đổi Mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo.

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Sông Hoá


Tác giả: Tô Ngọc Thạch
Nước ta có nhiều dòng sông nổi tiếng. Nổi tiếng về chiều dài, độ lớn. Nổi tiếng về sự hung dữ. Nổi tiếng về những chiến công lịch sử. Và còn rất nhiều dòng sông nhỏ của từng vùng từng miền. Như con sông Hóa trong thơ Tô Ngọc Thạch chẳng hạn. Con sông ranh giới giữa Hải Phòng và Thái Bình, người nơi khác không biết có nó. Thì bây giờ tôi, anh, mọi người biết có nó, biết thêm một con sông mới, sông Hóa. Sông có thật, nhưng cũng là sông của kỷ niệm, của thi ca.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Thơ Thụy Quỳnh, cây non chỉ đợi có mưa xuân

Không thường xuyên ở quê, bận mải với học hành, bù đầu với chuyện làm ăn, chỉ lo cuộc sống với miếng cơm manh áo, thật chẳng phút giây nào tĩnh lặng mà nghĩ về cuộc đời mình, về bản thân và nghĩ về quê hương. Vẫn cứ biết gia đình là tế bào của xã hội, làm giàu kinh tế cho bản thân, cho gia đình vô hình dung cũng là làm giàu cho quê hương đất nước. Cuộc đời một người nghĩ đi thì dài mà nghĩ lại thấy ngắn, trong cái mải mốt của nhân gian, mấy ai  có được cái hứng thú mà thơ với thẩn.
Vậy mà đọc thơ Thụy Quỳnh mới nhận thấy cuộc sống cần có những lúc thảnh thơi, bên chén trà xanh đượm khói, ngâm nga cho nhau nghe mấy câu thơ viết dở, mới thấy được sống thật là quý giá vô cùng. Những người nông dân thuần túy, cứ ngỡ chỉ đầu tắt mặt tối, ấy vậy mà những lúc nông nhàn, buông tay cuốc tay liềm bỗng trở thành nhà thơ tự thủa nào.Cái lạc thú giữa đời thường của những lão nông chi điền như thế thật khiến nhiều người phải ghen tị.
Thơ ta ta viết cho ta
Có sao nói vậy đó là nguồn vui